Châu Đình An
Cuộc sống như một dòng sông chảy không ngừng, cứ trôi đi và có bao giờ ta nghĩ sông chảy về đâu không nhỉ? Có lúc tôi tự hỏi là, sông chảy về đâu khi chia nhiều nhánh, và những nhánh sông đó lại chảy về đâu?
Trong một ca khúc tôi viết đã lâu, khoảng 20 năm thì phải. Đó là ca khúc có tựa “Đời chia như nhánh sông”:
Em đến rồi em đi
Em đi rồi em đến
Như khúc sông buồn trôi
Nước một dòng trôi xuôi
Thắp sầu trong nỗi nhớ
Em đến rồi em đi
Em đi nào ai biết
Như nhánh sông buồn trôi…
Người ta bảo kẻ khổ tâm nhất là kẻ sống với kỷ niệm, mà kỷ niệm thì đau khổ mới nhớ mãi, vì đó là mảng đời còn chút gì bám lại trong trí nhớ mù sương. Có mảng tình yêu bám vào tâm hồn tôi, dù đã tàn phai, nó giống như con sông chỉ chảy qua một dòng thôi. Nó chảy về đâu nào ai biết, như em đã đến trong cuộc đời này, làm hương thơm lan tỏa như những bông hoa rực rỡ xinh tươi trong bình minh.
Rạng rỡ trong bình minh và thổn thức trong hoàng hôn là cảm xúc hạnh phúc của một con người. Vì thế có lần tôi ngồi bên một dòng sông, nhìn nước chảy trôi đi nhè nhẹ, những chiếc lá mục cuốn theo chiều nước đi mãi và mất hút. Nó giống như là chúng ta sẽ có một hẹn hò ở kiếp sau. Có những lúc ta tự hỏi có phải mình đến từ tiền kiếp nào? Rồi có phải sẽ đầu thai trong hậu kiếp để sống thêm một quãng đời, hay sẽ mãi mãi trong hậu kiếp là những cụm mây trên bầu trời xanh thẳm hun hút…
Nếu có kiếp sau, anh đi tìm em, làm mây trắng trên bầu trời xanh. Làm trăng tối soi đường bàn chân với Nàng. Chỉ xin đầu thai làm cái gì đó, làm con gì đó, để đi tìm một chân không! Hay là hư không!
Nhẹ thôi. Xin làm những gì nhẹ nhất như mây bay.
Thân chim nhẹ nhàng nên nó bay hiền hoà trôi lướt trong bầu trời rộng. Thân tôi nặng nề nên tôi cứ phải ngồi đây nhìn ngắm con sông chảy qua đời mình để cứ tìm câu trả lời. Dòng sông chảy về đâu? Trôi ra biển ư? Thế biển chảy về đâu? (CDA)
