Châu Đình An
Con vi trùng nhỏ xíu
Tàn phá cả địa cầu
Trốn nó hay trốn nhau
Em núp ở đầu Tây
Xa khuất bóng mặt trời
Mùa thu rồi tuyết lạnh
Trốn đâu rồi em ơi!
Sài Gòn xôn xao nhớ
Con vi khuẩn lan tràn
Nỗi buồn không chứng cớ
Giảm hãm lời kêu than
Anh như phận lao tù
Suốt ngày trong khung cửa
Cuồng nhớ bước chân đi
Cách ly và cách ly
Đã có lần em bảo
Nếu em là vi rút
Sẽ tàn phá tim anh
Nghe xong buồn thao thức
Nghe xong là chợt tức
Quyết tìm ra vác xin
Ngừa tình yêu vi rút
Hay là ngừa yêu tinh
Rồi nỗi lo làm bệnh
Thiếp một tuần xanh xao
Thế là do định mệnh
Thế là tình hư hao
Châu Đình An

