Người ta bảo một khi cô đơn quá
Sẽ là cơn trầm cảm bủa vây đời
Tôi đã có nhiều năm như chiếc bóng
Không bạn bè vì nỗi sợ đám đông
Thấy em cười mừng vui trong tiệc mới
Nến và hoa thắp sáng một khung trời
Tôi chợt nhớ ngày xưa mình như thế
Cũng vào vai kép chính sướng chơi vơi
Nhưng tỉnh lại thì ra mình sống ảo
Bề ngoài tôi diễn xuất lúc sang giàu
Rồi chợt biết đời như con sông chảy
Khúc quanh nào vơi cạn một niềm đau
Thời mới lớn đến khi thời thu nhỏ
Thấy niềm vui cũng từa tựa nỗi buồn
Riêng một cõi bình an trong chiếc bóng
Có niềm riêng sau bao nỗi long đong
Em cứ nghĩ tôi đang cơn trầm cảm
Tôi nào đâu hiểu hết nghĩa bình thường
Có thể hiểu sau mưa trời lại sáng
Đến tận cùng là hiểu nghĩa yêu thương
Có đôi khi chăm một cành xanh lá
Biết tình yêu như nước tưới thanh xuân
Hoa ươm trái như đời cho yêu dấu
Gió reo vui và mây trắng trên đầu
Bươi trong đất thấy đất trời độ lượng
Hiểu kiếp người như một mảnh soi gương
Thấy tôi trẻ và tôi già nhanh quá
Có còn không khi một thuở yêu đương?
Thôi em nhé trả lời em mong đợi
Tôi sẽ không trầm cảm bởi riêng đời
Vì âm nhạc có tôi niềm vui sống
Cuộc hành trình không sợ lúc ra khơi
Em sẽ hiểu đời như con biển lớn
Đưa ta đi rồi có lúc ta về
Về đâu đó mà ta không thể biết
Có biển trời mới hiểu được ta thôi
Châu Đình An

