Châu Đình An
tưởng rằng trăng sáng ngày rằm
tưởng rằng tay thả buông rèm
ngoài sân bóng tối ta thèm hương khuya
nắng về soi rõ đường kia
em về khua động mộ bia cổ tràng
tưởng mình án tử trong hang
tưởng mưa là nước tưởng vàng là thau
ngờ đâu đột biến cơn đau
tưởng ta thác đổ ngậm sầu tan hơi
tưởng em giọng hát ru đời
ngờ đâu giữ hắt hiu lời rẽ qua
thế là tưởng bản tình ca
tưởng trường canh nhịp tì bà canh thâu
buồn thương ngọn gió rầu rầu
tưởng em giấc ngủ hạc lâu trăm bề
tưởng em dứt áo đường mê
hoá thân độ tượng ê chề thân đau
ngoài sân đỏ chín buồng cau
một hàng lá rụng dãi dầu lệ sa
ngó lên giọt chảy thiên nga
ngó ngang thấy bóng ta bà ngổn ngang
tưởng ta hôn phối sang trang
một làn hương nhẹ ngút ngàn sợi bay
tưởng ta quân tử chiều nay
từ tâm độ lượng so dây phím đàn
bấm cung mi thứ hoang tàn
tưởng em cất giọng cho đàn đứt dây
viết xong mỏi nhức bàn tay
nhìn trang giấy nhỏ một ngày âm cung
tưởng ta có lúc anh hùng
ai dè ta cũng là thùng rỗng to
nghĩ xa một chút sầu lo
như khuôn mặt đó buồn so với tình
tưởng em như ánh bình minh
tưởng ta nuôi chốn ân tình bao dung
em ơi có lúc đường cùng
em ơi có lúc tương phùng tan theo
nhìn trong mặt nước hiểm nghèo
thấy thiên thu đỏ chạy theo chiều vàng
thấy ta sao mãi lang thang
như con nhạn một điêu tàn lẻ loi
tưởng ai gõ cửa nhìn coi…
Châu Đình An

