Châu Đình An
Tôi ngưỡng mộ có người họa sĩ
Vẽ bầu trời xanh thẳm mây trôi
Vẽ đường cong hùng vĩ núi đồi
Rồi vẽ cạnh giòng sông uốn chảy
Chấm một chấm bầy chim bay nhảy
Pha một màu xanh ngát muôn rừng
Thêm con suối ầm vang thác đổ
Thú gọi bầy tiếng nhạc rưng rưng
Rồi cọ vẽ trùng dương biển cả
Thêm cánh buồm nương gió ra khơi
Thêm bọt sóng tung vào ghềnh đá
Mặt trùng dương gió thổi chơi vơi
Như chưa hết chấm màu tươi đỏ
Ánh mặt trời sưởi ấm cho tôi
Rồi người rải thêm lên màu cỏ
Nửa vầng trăng lờ lững bên đồi
Người họa sĩ dường như chưa thỏa
Vẽ nhiều màu nên cánh hoa tươi
Vẽ mùa thu rồi thêm đông giá
Lộc chồi xuân vẽ nét môi cười
Vẽ em mềm hương thơm tỏa ngát
Vẽ hồn anh gió mát trăng thanh
Rồi một chấm là hôn môi khép
Đất trời kia sao bỗng long lanh
Vẽ em tóc thả dài như suối
Cho tình anh đắm đuối say mềm
Vẽ ban đầu rồi thêm ban cuối
Vẽ ban ngày xong vẽ ban đêm
Vẽ đôi mắt như nghìn đêm lẻ
Ba Tư nào huyền thoại chập chùng
Vẽ khoảng tối và da em trắng
Cho anh vào lạc chốn mê cung
Và chưa hết còn thêm chấm cuối
Đó là em nhan sắc chân dung
Em nghiêng bóng làm chao con suối
Cho hồn anh xa vắng mông lung
Anh tha thiết xin người họa sĩ
Đừng bao giờ vẽ cảnh chia ly
Để anh được kề bên em mãi
Kiếp đời anh là phận sân si
Châu Đình An

