Châu Đình An
Khi bóng nắng đi qua một ngày
Chiều hay sáng ta không đổi thay
Khi trăng tối cho ta nhìn thấy
Vì đôi mắt ta không nhìn rõ
Và ta bước, chân ta chầm chậm
Đôi tai lãng khi nghe nhạc tình
Bài xưa đó cho ta lặng thinh
Em đâu biết khi ta lầm lỡ
Rồi em khóc ta xưng tội mình…
Tội yêu quá nên ta bỏ quên
Tội xao lãng khi em trìu mến
Tội nói láo khi ta về đêm
Tội đánh mất không bao giờ đền
Tội nói dối khi ta tìm vui
Tội em biết nhưng không hề trách
Và nếu biết em sẽ lặng thinh
Tội đó đáng cho ta một mình
Mưa hay nắng cho ta cuộc đời
Chiều hay sáng cho ta niềm vui
Con sông nước xôn xao bờ cõi
Làn hương gió xa bay nhẹ đến
Tìm môi ấm hôn em nồng nàn
Ta tâm trí như cây cỏ dại
Và không biết đúng hay là sai?
Chân ta vẫn đi bên lề trái
Mà ta cứ cho là lề phải
Vì ta nghĩ hai bên là bờ
Bờ sông trắng sương đêm nằm phơi
Ngoài xa tít bên kia là rừng
Mà ta ngỡ quê xa ngàn trùng
Rồi sao bỗng trong ta ngại ngùng
Khi em viết lên câu chuyện tình
Đời ta bỗng nghe như hồi sinh
Em đâu biết trăm năm là phút
Nụ hoa tàn hương ngát bình minh
(Châu Đình An)
