CDA
Ngày một mình nhìn qua khung cửa
Từng màn mưa nhè nhẹ lưa thưa
Giọt rơi trên tóc, giọt vừa tan nhanh
Ta bỗng nhớ có ngày hiu quạnh
Thắp màn đêm ngọn lửa xanh vàng
Nhớ tình yêu đó tan hoang
Như bong bóng nổ như đàn đứt dây
Rồi ta khóc như ngày thơ dại
Dáng ngày xưa chiếc áo thiên tai
Ta ngồi thấy được ngày mai
Là trong chiếc bóng đổ dài rơi nhanh
Em đến sầu như chim gẫy cánh
Lá vàng rơi theo hắt hiu xa
Ngoài kia có một người ra
Trong này có một tình da diết hoài
Rồi mưa suốt cho ngày chôn nắng
Vắng gì đâu như mái thinh không
Trong hình có một đường cong
Trên đầu có một cầu vồng hong ta
Màu son tím như màu hoa úa
Em tìm ai trong bóng đêm qua
Ta ngồi có một mình ta
Em ngồi có một cõi là trăm năm
Rồi ta biết nơi vùng thiêng cấm
Có người ru nhè nhẹ câu hò
Em ngồi cúi mặt buồn so
Ta ngồi có một đắn đo nỗi sầu
Rồi nhan sắc như thành hư cấu
Trắng và đen theo suốt đêm thâu
Châu Đình An
