Con sông sao chảy một giòng
Sao em thì lại hai lòng đổi thay
Ngày xưa chân đất thơ ngây
Ngày nay tiếng hát vơi đầy áo cơm
Còn không một chút cảo thơm
Còn không một thuở êm đềm yên vui
Dù rằng chinh chiến chôn vùi
Đêm nghe bom đạn buồn thiu xứ mình
Bây giờ thì đã hoà bình
Nhưng sao sông chảy vẫn mình ai thôi
Vẫn người ngồi suốt đơn côi
Vẫn đời xuôi ngược dấu thời loạn ly
Có người thì đã ra đi
Còn ai ở lại đầm đìa lệ sa
Quê hương như kẻ không nhà
Về thì mong nhớ gần bao nỗi buồn
Cái sầu ẩn nấp trong tim
Nghĩ về thân phận như chìm đáy sâu
Đó là thế hệ buồn rầu
Đi tìm chân lý dãi dầu như tu
Nhìn lên một đám mộng du
Nắm bao quyền lực đui mù quê hương
Xuống nhìn khóc lệ mà thương
Tương lai đất nước trăm đường vong nô
CDA
