tự tình riêng
mỗi người có một cái tôi
rồi ai cũng có bờ môi để cười
như hoa một nụ xinh tươi héo tàn
mỗi tình có một riêng mang
mỗi đời khép kín lệ tràn đêm thâu
hoàng hôn ngọn cỏ nhuộm màu
em ngồi trông ngóng chuyến tàu phương xa
tình em như hạt mưa sa
giọt rơi trên lá giọt vào trăm năm
rồi ai cũng một chỗ nằm
riêng em một nỗi âm thầm xót xa
mỗi người có một cõi ta
mỗi đời có một sơn hà biên cương
mỗi giờ có một đo lường
là trong giây khắc vô thường tử sinh
Châu Đình An
All reactions:
